hàn nhậm phục hối hận đã muộn

Hàn Nhậm Phục Hối Hận Đã Muộn! Chương 13: Có Phải Tình Yêu Ngày hôm ấy, lần đầu tiên sau vài tháng Tiêu Ý Nhã rời khỏi Hàn gia, Hàn Nhậm Phục sai người đi điều tra nơi ở của cô. Hắn cảm thấy có lẽ bản thân đã hiểu sai điều gì, hoặc tệ hơn là bỏ lỡ điều gì đó. Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Ông Xã Đừng Đến Đây! Thiếu Gia Phong Lưu. Anh Là Cả Thế Giới Của Em. Truyện đang hot. Ngày. Tháng. All time. 1. Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban. Ngôn Tình, Sắc. 2. Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn - Chương 22 Tác giả: Tuyết Mai Ý Nhã có một cảm giác rất lạ, giống như là biết trước giới hạn của bản thân mình. Dạo gần đây thời gian cô mê man rất nhiều, như lạc vào một thế giới khác vậy. Khi ngủ rồi sẽ không cảm thấy đau nữa, cũng không còn khó thở. Bạn bị đổ vỡ cần được hàn gắn, bạn đến với Chúa Giêsu bạn sẽ được Ngài yêu thương vỗ về và hàn gắn vết thương cho bạn. Chính Chúa Giêsu Phục sinh đã nói với các tông đồ nơi Phòng Tiệc Ly như sau: "Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai các con" (Ga 20,21 Hàn Nhậm Phục Hối Hận Đã Muộn! - (Chương 6) - Tác giả Tuyết Mai Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Hối Hận Muộn Màng, Hồ Quỳnh Hương Tải download 320 nhạc chờ Hoi Han Muon Mang,Ho Quynh Huong Hàn Quốc; Nhật Bản; Hiện sự cố đã được khắc phục và bạn đã có thể sử dụng Zing MP3 bình thường. Nhân đây, chúng tôi xin gửi tặng bạn 1 tháng Zing MP3 VIP và chúc bạn một Ơi Vay Lừa Đảo. Kì Liên xảy cái thai trong bụng mình, một mũi tên trúng hai con vốn dĩ không muốn giữ lại đứa bé, nếu sinh ra rồi để Hàn Nhậm Phục phát hiện nó không phải con hắn, Kì Liên có thể tưởng tượng ra tương lai của lẽ viễn cảnh bị trói đứng đánh đến mức không ra hình dạng của Tiêu Ý Nhã sẽ một lần nữa đặt lên người Nhậm Phục vốn không phải là người sẽ nương tay vẻ những kẻ phản bội tốt hơn là sau chuyện lần này, Tiêu Ý Nhã có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thể minh oan cho bản thân mình. Khi ấy trên lầu chỉ có hai người, Hàn Nhậm Phục thông minh sáng suốt đến đâu cũng không thể ngờ tới việc Kì Liên tự mình ngã, hắn sẽ một mực cho rằng Ý Nhã cố ý làm hại dù việc ấy có nguy hiểm, Kì Liên cũng sẽ bán mạng thử một lần. Và may mắn đã mỉm cười với cô ta, không những ngoài mất cái thai cô cũng không ảnh hưởng gì nhiều, Kì Liên còn có thể nhân cơ hội Hàn Nhậm Phục không để ý, sai người ђàภђ ђạ Tiêu Ý Nhã một không phải do Tiêu Ý Nhã đột nhiên xuất hiện, cô ta cũng sẽ không phải khổ sở như vậy, cho dù cô vốn không có tình cảm với Hàn Nhậm Phục, thì người đàn ông này cũng là của cô, vứt bỏ rồi cũng sẽ không cho đồ tiện nhân như Tiêu Ý Nhã chạm Ý Nhã mệt mỏi cả thể xác lẫn tâm hồn, không còn có ý định giúp Hàn Nhậm Phục nhận ra bộ mặt thật của Kì Liên nữa. Chỉ nói một Hàn Nhậm Phục... anh thực ngày bị đánh đến mất nửa cái mạng, Tiêu Ý Nhã hoàn toàn rời khỏi cuộc đời Hàn Nhậm Phục, quyết định chặt đứt đoạn tình cảm này ở không muốn ૮ɦếƭ, nhưng nếu cứ cố chấp, có lẽ sẽ có một ngày nào đó cô sẽ bị Hàn Nhậm Phục ép mình đến ૮ɦếƭ trong ngôi nhà đó mà khi biết Tiêu Ý Nhã dọn ra ngoài ở, Hàn Nhậm Phục cũng không tỏ rõ thái độ gì. Hằng ngày vẫn ở bên cạnh chăm sóc Kì Liên, bác sĩ nói thân thể cô vì lần sảy thai đó mà hư nhược, cần phải bồi bổ thật nhiều mới có thể hồi qua sẽ có đôi lúc hắn luôn thất thần nghĩ đến đôi mắt ngậm cười đây khi mẹ hắn còn ở nhà, Kì Liên sẽ không được phép bước chân vào Hàn Gia, bà ép hắn và Tiêu Nhã Ý ngủ trên cùng một Nhậm Phục ngoài chán ghét cũng chỉ còn lại chán ghét. Nhưng hắn vẫn ôm tâm trạng không bằng lòng ấy nằm cạnh Ý Nhã suốt ba năm trời. Nói không bận tâm là giả, bởi mùi bạc hà quen thuộc trên cơ thể cô hắn đã quen thuộc suốt ba năm. Đột nhiên biến mất liền cảm thấy vô cùng trống Nhậm Phục mất ngủ. Hắn không phải chưa từng ngủ một mình, cũng không phải chưa từng ngủ cùng Kì Liên, thậm chí ba tháng trước sau khi say mèm ở một đêm rượu còn cùng Kì Liên thân mật, đó cũng là lần đầu tiên hắn và Kì Liên thân mật với dạo gần đây, mùi nước hoa đắt tiền nhẹ thoang thoảng trên người Kì Liên đã không còn hấp dẫn hắn nữa, thậm chí còn có đôi ba phần bài xích. Chính hắn cũng không hiểu rốt cuộc bản thân mình bị cái nay sau khi đợi Kì Liên ngủ, Hàn Nhậm Phục rời giường ra ngoài hút thuốc. Hắn nhớ tới Tiêu Ý Nhã rất ghét mùi thuốc, nhưng hắn vốn chẳng hề quan tâm, thích hút lúc nào thì hút. Mặc dù vậy, Tiêu Ý Nhã vẫn làm lơ ánh mắt chán ghét của hắn, hằng ngày nhắc Đừng hút thuốc nhiều như vậy. Thực sự không tốt cho sức bất chợt nghĩ, Kì Liên chưa từng khuyên hắn bỏ thuốc, vì chính cô ấy cũng là người hút Nhậm Phục dụi đi điếu thuốc của mình, bước về phía căn phòng mà hắn cùng Tiêu Ý Nhã đã ngủ chung ba năm mở cửa bước vào, mùi hương bạc hà quen thuộc khiến trái tim đang bị chèn ép của Hàn Nhậm Phục rốt cuộc thả lỏng trở lại. Hắn khẽ ngồi xuống giường, đưa tay sờ vào tấm trải giường màu xanh bích vừa được thay mới. Tấm trải giường trước đó đã bị máu trên người Tiêu Ý Nhã nhiễm Nhậm Phục lặng lẽ nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Hắn nhớ tới một gương mặt mình từng nhìn thấy trong một bức ảnh mà Tiêu Ý Nhã giấu trong ngăn kéo. Đó là em trai của Cao Hiên, Cao Ngạn Ý Nhã từng nói."Đừng ᴆụng tới cậu ấy..."Vậy rốt cuộc giữa Tiêu Ý Nhã và Cao Ngạn Thiên có mối quan hệ như thế nào. Hàn Nhậm Phục nhắm mắt, cảm nhận cơn đau đầu từ từ truyền tới."Cao Ngạn Thiên..." Cao Hiên tự nghĩ, có lẽ chẳng có ai đợi chờ cái chết một cách thảnh thơi như Tiêu Ý cho cùng, cô cũng chỉ chưa tròn 22 tuổi, vẫn chưa học xong đại văn tiến sĩ cũng vẫn đang dang dở...Suy cho cùng, Ý Nhã cũng mới là một cô bé vẫn chưa kịp trưởng thành. Nhưng lại phải chịu qua những nỗi đau tồi tệ Nhã nói rằng, chỉ khi yêu ai đó thật lòng, chúng ta mới hiểu được sức tàn phá khủng khiếp của tình yêu. Mới hiểu được cảm giác bất lực khi trong lòng người kia không có Hiên từng hỏi Tại sao lại yêu Nhậm Phục đến vậy?Ý Nhã không trả lời. Làm gì có ai hiểu được vì sao lại yêu một người cơ chứ. Yêu là yêu thôi, từng lời nói, từng khoảnh khắc, từng kỉ niệm... Bởi vì cả đời cô luôn chạy theo sau Hàn Nhậm Phục, một tiếng Hàn ca, hai tiếng cùng Hàn ca...Tầm mắt chỉ có hắn, mà trong lòng cũng Hiên lại Vậy em đã buông tay chưa?Ý Nhã cười rất tươi, ánh mắt sáng ngời nhìn Em vẫn yêu anh ấy, nhưng sẽ không còn thích yêu, nhưng sẽ không còn thích nữa...Có lẽ là do cô gái ấy mệt rồi, chạy theo không nổi có lẽ là do cô ấy sắp rời đi, đến một nơi rất xa. Nơi chỉ có một Tiêu Ý Nhã xinh đẹp rực rỡ, mặc chiếc váy công chúa mà mình thích nhất, chạy nhảy dưới những vì sao...*** Bùi Hữu Minh chấp nhận yêu cầu của Tiêu Ý Nhã, đến tìm Hàn Nhậm Phục. Hai người này từ lâu đã luôn cạnh tranh, đối chọi. Kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai hơn quá kể từ khi Mộc Lan trở bệnh nặng, Hữu Minh không còn đặt nhiều tâm tư vào công việc nữa. Nhưng Hàn Nhậm Phục bao năm lăn lộn trốn thương trường, tận đáy lòng hắn đánh giá cao tên họ Bùi thấy hắn hẹn gặp mà không phải để bàn công việc, Hàn Nhậm Phục thấy rất lạ. Nói với trợ lí của Chuẩn bị phòng lí gật đầu, nhanh chóng rời đi. Khi cả hai đã ngồi trong phòng, chào hỏi đôi câu xem như không thất lễ. Hàn Nhậm Phục liền hỏi Bùi tổng đến đây, không biết là có chuyện gì?Bùi Hữu Minh cũng không muốn dài dòng, lại càng không muốn cùng Hàn Nhậm Phục nói chuyện quá nhiều, cũng ngay lập tức nói ra mục đích đến đây của Vụ đầu tư sắp tới của chúng ta, trong đó có Lâm thị. Hàn tổng nên xem qua lại về ngân chi và sổ sách, dự án xây dựng công trình, cùng chủ thầu bên Nhậm Phục hơi nhíu mày, nhưng hắn hiểu Bùi Hữu Minh đang nói gì. Kẻ này sẽ không hơi sức đâu mà làm trò dư thừa. Nếu hắn đã nói vậy thì chắc chắn là có vấn Nhậm Phục vẫy tay gọi thư kí, ghé vao tai nói vài câu rồi quay lại nhìn Bùi Hữu Minh, lạnh giọng Không biết Bùi tổng muốn ám chỉ điều gì?Bùi Hữu Minh móc từ trong túi áo ra một chiếc USB, đặt lên bàn rồi đứng Đây là bằng chứng cho thấy Giám đốc Trác và Giám đốc Kì đã câu kết làm sai số liệu trong hợp đồng của ba bên. Hàn tổng xem xong có lẽ sẽ tự biết nên xử lí thế Nhậm Phục không nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy xảy ra. Trác Văn và Kì Liên sao?Nhưng chưa đợi Hàn Nhậm Phục hỏi thêm gì, Bùi Hữu Minh đã rời đi. Hắn ngồi trên ghế một lát, ngả người về sau xoa xoa mi khi tên thư kí lúc nãy quay lại, cúi người Bên Lâm tổng xác nhận, Giám đốc Kì Liên đã nói chủ tịch lên lịch hẹn gặp riêng người của họ vào đầu tuần Nhậm Phục nghiến chặt răng, giọng nói không có cảm xúc Mở họp khẩn, gọi giám đốc phụ trách tất cả các mảng trong Hàn thị về này ở cách đó vài con đường, trong một khách sạn cao cấp, Trác Văn và Kì Liên đang ân ái triền miên. Tận hưởng khoái lạc của kẻ "sắp" chiến thắng thì đồng thời nhận thông báo trở về Hàn thị họp Liên tức giận ném Hừ, có chuyện gì mà họp ngay lúc này cơ Văn cười nhẹ vuốt tóc cô, cũng mặc vào quần áo của mình, Được rồi, về xem anh trai yêu của anh muốn làm gì hai đều không biết, đó là khoảnh khắc cuối cùng mà họ còn được vui vẻ bên nhau như vậy. Hàn Nhậm Phục sau ngày hôm ấy đã dùng mối quan hệ của mình, liên hệ với nhiều bác sĩ quốc tế đứng đầu trong lĩnh vực điều trị ung hắn đủ tính táo để nhận thức được sự thật. Cao Hiên không phải là một tay lang băm, anh ta thực sự rất giỏi. Cả Bắc Kinh này xem chừng cũng chẳng ai vượt qua nổi như Cao Hiên đã nói không thể chữa được thì chính là không thể chữa được. Nhưng Hàn Nhậm Phục vẫn luôn ôm một tia hi vọng nào chưa từng nói chuyện với Tiêu Ý Nhã về vấn đề này. Hàn Nhậm Phục đang cố chấp, hoặc đơn giản hơn là đang tránh Liên và Trác Văn đã ngồi tù, thực chất, với tội danh của họ, nếu như đập tiền vào thì chuyện ngồi tù là rất khó. Nhưng Hàn Nhậm Phục có thể thiếu rất nhiều thứ, nhưng sẽ không thiếu tiền...Mẹ của Trác Văn và cha mẹ Kì Liên không dưới một lần gọi điện tới, nhưng Hàn Nhậm Phục cả bắt máy cũng lười. Chỉ quanh quẩn ở bên cạnh Tiêu Ý gian gần đây, hắn phát hiện mình bị viêm dạ dày rất nặng vì nghiện rượu. Thường xuyên xuất huyết nếu ăn uống ngủ nghỉ thất thường, nhưng hắn không quan tâm nói với Ý Nhã. - Chuyện em hiến máu cho người của Bùi Hữu Minh, không cần thiết Nhã lúc này đang nằm trên giường. Cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Thời gian của cô sắp hết, Hàn Nhậm Phục lại đưa cô về ngoài nhìn vào sẽ nói hắn là hối hận, là đang mong cô tha thứ, mong có được lòng thương hại từ Tiêu Ý Nhã rất mệt, thực sự rất sao phải đôi co, cãi vã, phải biện minh cho một điều gì đó khi bản thân mình vốn đã sắp lìa đời?Ai đúng, ai sai có còn quan trọng hay không?Nghe Hàn Nhậm Phục tự mình quyết định, Ý Nhã chỉ khẽ trở người đáp Chuyện em đã hứa, nhất định phải Nhậm Phục đã chuyển bàn làm việc của mình vào. Không khí giữa hai người đột nhiên hài hòa đến tất cả những chuyện đau lòng kia chưa từng xảy chỉ như hai người quen biết, không thân thiết cũng không xa lạ. Hằng ngày sống chung với nhau, ăn cơm cùng nhau, ngủ cùng một khi sẽ nói chuyện dăm ba Ý Nhã có lẽ đã yếu lắm rồi, ngủ rất nhiều. Hơn nửa thời gian một ngày đều ngủ, hơi thở lại thất Nhậm Phục đôi lúc sẽ không nhịn được mà đưa ngón tay lên mũi cô, thử xem Ý Nhã còn thở hay là một khung cảnh kì Nhậm Phục sau khi nghe cô nói, một hồi lâu sau mới lựa Ý Nhã... không thể Nhã lúc này lại bắt đầu buồn ngủ, cũng cảm thấy không cần phải giải thích nhiều với hắn, chỉ kéo chăn xoay mặt đi, nhắm mắt Cứu một người cũng là cứu, cứu hai người cũng là cứu... Em làm chút việc thiện, kiếp sau sẽ không phải khổ sở nữa...Hàn Nhậm Phục nhìn bóng lưng nhỏ gầy được bọc trong ổ chăn ấm áp của cô, trầm mặc không nói thêm chiều, Ý Nhã nói muốn tới bệnh viện. Cô định sẽ tự mình đón taxi, nhưng không nghĩ Hàn Nhậm Phục chỉ khẽ choàng lên người cô một chiếc áo khoác lông mềm rồi Tôi đưa em Nhã cũng không từ người một đường đều im lặng. Khi tới nơi còn gặp Cao Hiên, anh không để ý tới Hàn Thị đứng phía sau, cười nói với Ý Nhã. - Đừng đi lại nhiều như Nhã cũng dịu dàng đáp lại Em đến nhìn Ngạn Thiên một rồi cùng Cao Hiên bước đi. Hàn Nhậm Phục hít sâu một hơi, cảm thấy dạ dày của mình lại đang sôi lên, chực chờ phun thứ gì đó ra ngoài, nhưng hắn vẫn mím môi nín lại, đi theo phía Nhã rất quen thuộc, vừa tới nơi liền tháo dép, cởi áo khoác trèo lên giường bệnh nằm tựa đầu vào một bên cánh tay Ngạn Thiên, chào Cậu thế nào rồi?Cao Hiên ở bên cạnh thuần thục vén chăn cho hai người, như một bà mẹ chăm hai con có Hàn Nhậm Phục đứng đó như một khúc gỗ dư thừa.

hàn nhậm phục hối hận đã muộn