hôn nhân trong thù hận
Cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thẳng thừng chỉ trích người kế nhiệm Joe Biden trong một bài phát biểu hôm 3/9 tại Pennsylvania, gọi ông Biden là "kẻ thù của nước Mỹ". Toà soạn Quảng cáo đầy thù hận và gây chia rẽ nhất từng được đưa ra bởi một Tổng thống
Đọc truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 ngày full (đã hoàn thành) của tác giả Thượng Quan Miễu Miễu. Khi hắn luôn mang trong mình sự thù hận- khi chính hắn chẳng thể có được người con gái hắn yêu quí- nhưng lại độc chiếm được một trong những mỹ nhân của thiên hạ. Khi
Trong số những bộ phim tình cảm hài của nữ diên viên Meg Ryan, tôi nhớ nhất là Addicted to Love.Hai nhân vật trong phim, Maggie và Sam, quen nhau vì người yêu cũ của hai người giờ trở thành tình nhân. Ôm lòng hận thù với những kẻ đã yêu hết mình, họ trở thành đồng minh và cùng nghĩ kế hoạch phá hoại cuộc đời
Trong đoạn teaser, nữ diễn viên Seo Ye Ji đã mang đến sự biến đổi ngoạn mục khi trở thành một người phụ nữ khát khao trả thù. Nhân vật Lee Rae xuất hiện vô cùng xinh đẹp nhưng lạnh lùng, che giấu sự tức giận, thù hận và nỗi buồn trong những chuyển động duyên
Ai kết hôn cũng đều muốn mình có một cuộc sống hạnh phúc, nhưng đôi khi lại có những cuộc Hôn Nhân Trong Thù Hận. Thù hận làm cho con người ta luôn sống trong trạng thái khổ đau và giận muốn tìm cách để trả thù. Chỉ vì hiểu lầm mà cô bị người mình yêu hành hạ suốt một năm. mất đi ba đứa con chưa kịp chào đời.
C hương 294: Thù hận càng lớn. /880. Trước Tiếp. Catherine về đến nhà, đã thấy quản gia chờ trước cửa. Ông cầm hành lý của cô ta rồi nói, "Thưa cô chủ, bà chủ đang chờ cô trong phòng, bà nói khi nào cổ về thì vào đó gặp bà ngay. Bà chủ đang rất tức giận, lúc nói
Ơi Vay Lừa Đảo. Phạm Tiểu Vân giậtmình, quay đầu lại nhìn Lục Nghệ Văn ở đằng sau. Lục Nghệ Văn đi đến trước mặt cô ta, ánh mắt tối sầm lại "Lúc nãy em nói cái gì chết vậy? "Phạm Tiểu Vân thấy hắn nói như vậy, thì thở phào "Anh nghe thấy rồi sao? ""Ai chết rồi?" Anh nhìn chăm chăm vào cô ta hỏi"Không ai cả, em chỉ là..." Cô ta nghẹn ngào nói "Em cảm thấy em trở thành gánh nặng ủa anh quá nhiều, cho nên em muốn... ""Em đang nghĩ bậy bạ gì vậy?" Anh nhíu nhẹ mày, hiển nhiên anh không muốn nghe thấy từ miệng cô nói ra hai từ đó. Tin Hạ Vũ Yến chết đi đã để lại cái gai trong tim anh, càng đau nhói lên mỗi khi hắn nhớ đến. Bây giờ lại nghe Phạm Tiểu Vân nói như vậy, khiến hắn liên tưởng đến Hạ Vũ Yến, trong lòng anh không Tiểu Vân cúi đầu xuống, bộ dạng hối hận, cô ta bình thản trở lại "Vân Vân, sinh mệnh của một người là vô cùng quý giá, anh không hi vọng em tùy tiện chà đạp lên nó, anh hi vọng em có thể sống tốt." Anh xoa đầu cô "Đừng nghĩ nhiều nữa."Phạm Tiểu Vân thấy anh đang đứng gần cô ta, liền ôm chặt lấy anh "Những ngày nay anh cũng không có ở bên em, em rất sợ bị anh ghét bỏ...""Không đâu." Anh không né tránh, vẫn để cô ta ôm "Thôi được rồi." Ang rời khỏi cô ta, xoay người rồi rót một ly nước. Phạm Tiểu Vân thấy hụt hẫng khi anh rời khỏi, liền mím môi...... Tống Tiến Hải và Hạ Vũ Yến đàn ngồi cạnh nhau trong rạp chiếu phim. Màn hình đang phát ra ánh sáng mờ ảo, trong đó đang được phát sóng mới nhất. Nhưng tâm tư của Hạ Vũ Yến không nằm trong bộ phim này. Cô lặng lẽ xoay đầu nhìn, Tống Tiến Hải hơi ngước đầu nhìn lên màn hình điện ảnh, ánh sáng lờ mờ của màn hình đang chiếu vào các góc cạnh trên khuôn mặt của anh, trông càng đẹp hơn. Rõ ràng anh ấy là một người tốt như vậy, khuôn mặt quyến rũ, gia thế tốt, học lực cũng cao, còn không có thói quen nào xấu nữa, anh dịu dàng lễ phép. Đều bởi vì cô, cho nên anh phải rời khỏi gia đình, đi theo cô ra nước khi ở gần cô, anh ấy cứ bị làm tổn thương. Bị đánh, bị ngạt nước còn bị đánh vào chân để lại thương tích suốt đời. Hạ Vũ Yến đau xót trong lòng. Nếu không cô, chắc anh ấy đã là một chàng trai nho nhã, cầm một cuốn sách trên tay, đứng dưới góc cây, gió nhẹ thổi bay góc áo và mái tóc của anh. Một ngày nào đó, anh ấy sẽ gặp được người con gái toàn tâm toàn ý với cô đã phá hoại cuộc sống của anh. Tống Tiến Hải cảm nhận được ánh mắt của cô, liền xoay đầu qua nhìn cô "Sao vậy? Sao em nhìn anh như thế?""Không có gì, em muốn đi vệ sinh một chút." Hạ Vũ Yến cười nói "Anh cứ xem trước đi.""Có cần anh đi chung với em không?" Anh có chút không yên tâm hỏi. "Gì chứ, em đâu có phải là con nít đâu." Cô bất lực nói "Anh xem phim đi."Anh gật đầu nhưng vẫn còn có chút lo lắng về cô. Hạ Vũ Yến đứng dậy, rời khỏi phòng chiếu ngoài đi ngang qua các nhân viên làm việc ở đó, cô nhét một bức thư vào tay họ, nhờ họ đưa cho Tống Tiến Hải sau khi bộ phim kết viên trong rạp có chút ngờ nghệch nhưng vẫn đồng ý đưa giùm cô. Hạ Vũ Yến đi đến cửa, quay đầu lại nhìn về phía Tống Tiến Hải. Anh không còn nhìn cô nữa, nên cô chỉ thấy phía lưng của anh. Cứ như vậy đi Tiến Hải. Hẹn gặp lại, không đúng, phải là không bao giờ gặp lại mới đúng. Chúc anh có một cuộc sống tốt đẹp Vũ Yến một mình không biết đi về đâu trên con đường lớn. Cô đi chậm rãi, đi xong lại dừng, dừng xong rồi lại đi, ngắm nhìn xung quanh thành phố. Đã lâu lắm rồi cô không có đi một mình trên đường như vậy. Lúc đó cô cứ xoay quay Lục Nghệ Văn mỗi ngày, dù cho len lén đi theo hắn cũng là tốt lắm rồi. Sau này bị Lục Nghệ Văn hiểu lầm, thì cô cũng mất đi sự tự do của mình. Sau khi được Tống Tiến Hải cứu thoát và đưa ra nước ngoài, nhưng lại mang thai và sợ Lục Nghệ Văn tìm được đến đây nên chỉ có thể ru rú trong nhà. Bây giờ khó khăn lắm mới có thể ra ngoài một mình, nhưng tại sao lại không có chút thoải mái nào. Hạ Vũ Yến cúi đầu nhìn vào mũi chân của mình, từng bước từng bước đi về phía còn có thể đi đâu đây? Về nước là chuyện không thể nào, có Phạm Tiểu Vân, có quá nhiều quá nhiều người và việc mà cô không muốn đối mặt. Nếu như tiếp tục ở đây thì Tống Tiến Hải sẽ tìm thấy cô. Cô không thể tiếp tục quấy rối cuộc sống của anh nữa. Hạ Vũ Yến vừa đi vừa suy nghĩ, bỗng chốc đi đến một nơi hẻo lánh. Những nơi yên tĩnh sẽ càng dễ dàng khiến cô suy nghĩ về con đường phía trước và những việc làm trong tương lai một cách tốt hơn. Cô vẫn tiếp tục đi về phía trước. Đi đến một lúc, đột nhiên thấy nhói ở đằng sau cổ, còn chưa kịp phản ứng thì cô đã ngất đi. Đằng sau hắn còn có một số người đàn ông ăn mặc như hắn, nhìn thấy hắn quay đầu lại họ liền tránh ra nhường đường đi, có một người phụ nữ đi ra. Người phụ nữ này không ai khác chính là Giang Mỹ Linh. Cô ta nhìn Hạ Vũ Yến đang nằm dưới đất, cười lạnh lùng ra lệnh "Đưa cô ta đi." Hạ Vũ Yến ơi là Hạ Vũ Yến, rất nhanh tôi sẽ cho cô biết hậu quả khi tranh giành người tôi yêu là như thế nào?
Chỉ vì một sự hiểu lầm như vậy, cô phải trả giá bằng sinh mạng của ba đứa con trong bụng?Thật ư???Anh là cầm thú ư?Hành hạ cô chưa đủ, lại cướp đi sự sống bé bỏng của con cô...Quá đủ rồi!!!
Hôn Nhân Trong Thù Hận Chương 1 Sinh mạng của 2 đứa bé. Thắm Lê 21/12/2019 "Lại mang thai sao?"Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sofa, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm 1 hôn đã 1 năm rồi, đây là lần thứ 3 cô mang đứa con trước, cô vị chồng của mình_Lục Nghệ Văn ép buộc cô phá thai bằng cách tàn nhẫn Vũ Yến cười đau khổ 1 tiếng, nhìn vào giấy thoả thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên con này chắc sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi. Nếu mất đi đứa con này nữa thì kiếp này có thể cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ. Cô phải bảo vệ nó, dù cho cô sẽ phải trả bằng mọi giá....Rắc! Cửa phòng ngủ mở ra, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn từ ngoài bước Vũ Yến vội vã đứng dậy, khuôn mặt không son phấn ấy bỗng chốc trở nên trắng bệch"Lục Nghệ Văn, giấy thoả thuận ly hôn tôi đã ký rồi. Từ bây giờ trở đi, giữa tôi và anh đã không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa". Giọng cô trầm ngâm, bàn tay đặt bên người nắm chặt 1 cách căng tác của Lục Nghệ Văn hơi dừng lại, ngước đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô"Cô muốn ly hôn sao?". Đôi chân hắn bước dài, trên mặt không biểu cảm, nhưng khí thế ác liệt của hắc lại như thật, áp sát Hạ Vũ Yến khiến đôi chân cô run lên."Đúng, chúng ta ly hôn, Tiểu Vân..." Lời còn chưa dứt, trước mắt cô mờ dần, trên cổ cô mười phần đau đớn khiến cô không thở Nghệ Văn tiến lên 1 bước, nắm chặt cổ cô vô cùng tàn nhẫn, dùng sức siết chặt."Cô mà cũng xứng đáng gọi tên cô ấy sao?". Đôi mắt hung tợn của hắn nhìn chằm chằm vào cô. "Lúc trước là cô cam tâm tình nguyện lấy tôi, sao không nghĩ tới việc ly hôn? Bây giờ lại muốn rời khỏi ư? Món nợ mà cô thiếu cô đã trả xong chưa?""Lục Nghệ Văn, anh đã hại chết 2 đứa con chưa kịp chào đời của tôi, anh còn muốn gì nữa? Sinh mạng của 2 đứa bé còn chưa đủ để trả sao?". Hạ Vũ Yến bị bóp cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn căng đỏ lên, khoé mắt không ngừng rơi nước mắt xuống. "Vả lại chuyện lúc đó, tôi không có...ặc ặc".Nói được 1 nữa, những ngón tay của hắn lại thêm bóp chặt hơn, như muốn nghiền từ mảnh xương của cô."Hạ Vũ Yến, cô im ngay cho tôi! Những cái cới dối trá của cô tôi đã nghe nhiều rồi, dù bây giờ cô giở trò gì đi nữa, trước khi tôi chưa trả thù đủ thì cuộc hôn nhân này cô đừng hòng ly!"Hắn nói xong, đè cổ cô xuống, trở mình ấn mặt cô xuống nền nhà lạnh tanh. "Roẹt"!! Chiếc váy của cô bị xé ra. "Lục Nghệ Văn, anh dừng tay lại!" Hạ Vũ Yến liều mạng vùng vẫy mong muốn thoát khỏi hắn. Mỗi lần người đàn ông này muốn có cô, hắn đều tàn nhẫn như vậy, như muốn cô chết đi. Bây giờ cô lại có thai, cô không muốn làm chuyện này với Nghệ Văn đè thân thể cô lại 1 cách thô lỗ, tạo những vết bầm lớn trên cơ thể Vũ Yến vùng vẫy cực lực, tay cô với được cây kéo trên bàn trà. Cô không hề suy nghĩ gì mà nhắm thẳng vào cổ Lục Nghệ Văn."Lục Nghệ Văn, anh dừng lại ngay, đừng động đến tôi. Ly hôn với tôi, anh và Tiểu Vân được toại nguyện không phải sao?" Bàn tay cô ra sức nắm cây kéo đang run rẩy. Chỉ cách cổ Lục Nghệ Văn có vài mắt lãnh lẽo của hắn ngước lên, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của Hạ Vũ Yến một cách giễu tim cô co thắt lại, 1 giây sau cổ tay của cô bị hắn nắm chặt, hắn bóp tay cô không tiếc chút sức lực nào, khiến đôi tay trắng trẻo của cô tái nhợt đau đớn, sau đó hắn lại đè cô xuống đất 1 cách tàn nhẫn. Bạn đang đọc truyện trên
Anh biết nên làm gì mới có thể làm cô bị tổn thương cho nên mỗi lần anh đều khiến cô khóc thành công. Ngày đó cô khóc rất dữ dội, nhưng anh nghe thấy tiếng khóc của cô, nhìn bộ dạng xiêu lòng của cô khiến anh càng bực bội hơn nữa, anh liền lớn tiếng nạt nộ bắt cô cuốn gói khỏi đó. Nhưng không ngờ cô lại ngoan ngoãn cuốn gói đi, nhịn nhục dọn dẹp những mớ hỗn độn trong phòng làm việc, mắt đỏ hoe rời khỏi công ty. Cô vẫn luôn như vậy, dù cho bị anh làm tổn thương nghiêm trọng như thế nào đi nữa, cách nhau không quá mấy ngày cô lại dính vào anh, cứ như con lật đật vậy, anh đã quen với bộ dạng bền bĩ của cô rồi. Nhưng anh đã quên mất, cũng sẽ có một ngày cô biết mệt mỏi, cũng sẽ tuyệt vọng. Nghĩ đến biểu hiện của Hạ Vũ Yến lúc ấy, sau đó lại nhìn về phía Phạm Tiểu Vân hiện giờ, anh có chút mệt mỏi "Vân Vân, nếu em muốn đến đây cãi nhau với anh , thì hãy thứ lỗi cho anh không thể làm theo ý em được.""Nghệ Văn?" Phạm Tiểu Vân có chút không tin được mở to mắt ra "Anh nói gì vậy? Ý anh là em đang gây chuyện một cách vô cớ sao?""Anh đang rất mệt mỏi." Anh nói . Phạm Tiểu Vân nhìn anh, đột ngột cảm thấy bối rối. Tại sao thái độ của anh đối với cô càng ngày càng thờ ơ vậy? Bây giờ ngay đến lời nói của cô, anh cũng không muốn nghe nữa, cũng không muốn chiều theo cô nữa. Chẳng lẽ Hạ Vũ Yến thật sự quan trọng như vậy trong anh ư? Từ sau khi Hạ Vũ Yến chết, anh như người mất hồn vậy, bây giờ ngay đến qua loa cũng không thể hiện với cô nữa sao? Nghệ Văn trước kia không hề như vậy! "Anh có phải chưa quên được Hạ Vũ Yến không?" Cô đột nhiên hỏi. Khi thốt ra ba từ Hạ Vũ Yến này, Lục Nghệ Văn liền ngước đầu nhìn cô trong chốc lát. Phạm Tiểu Vân cười lạnh lùng "Xem ra em nói đúng rồi." Cô cười "Nhưng mà , phải làm sao đây? Cô ta đã chết rồi."Anh nhìn nụ cười trên mặt Phạm Tiểu Vân, chỉ cảm thấy chướng mắt. Nụ cười này không nên xuất hiện trên mặt cô mới đúng. "Anh không quên được cô ta cũng vô dụng, cô ta đã chết rồi." Phạm Tiểu Vân đột nhiên lôi tất cả nói "Anh đã quên mất trước kia cô ta đối xử với em như thế nào sao? Cô ta đã hủy hoại em! Như vậy mà anh còn nhớ đến cô ta sao?"Lục Nghệ Văn thở dài một tiếng, thuận theo lời nói của cô "Ừ, Hạ Vũ Yến đã chết, em có vui không?""Ý của anh là gì?" Phạm Tiểu Vân nhìn anh mà hỏi, dự tính trong tim cô càng ngày càng rõ rệt. "Anh đã biết hết rồi." Lục Nghệ Văn nói "Vân Vân, em thay đổi đến nỗi anh chẳng còn nhận ra em."....Giang Mỹ Linh cầm lấy điện thoại cười một cách vui đi, cứ như vậy thì Lục Nghệ Văn và Phạm Tiểu Vân sẽ sụp đổ hết. Theo lý mà nói, cô vốn đứng về một phía với Phạm Tiểu Vân. Nhưng sau khi giải quyết được Hạ Vũ Yến rồi thì cũng phải giải quyết luôn Phạm Tiểu Vân mới vào mức độ xem trọng của Tiến Hải ca ca với Hạ Vũ Yến. Thì tiến Hải ca ca nhất định không chịu được việc Hạ Vũ Yến bị Phạm Tiểu Vân đối xử như vậy, huống hồ gì Hạ Vũ Yến là do cô và Phạm Tiểu Vân hợp sức giải quyết, cho nên cô ta nhất định phải giải quyết Phạm Tiểu Vân. Chỉ như thế thì kế hoạch của cô ta mới vĩnh viễn không ai biết được, mãi mãi chôn sâu vào bùn đất thối đó điều quan trọng nhất là...Tiến Hải ca ca bị đối đãi như vậy một phần cũng do Phạm Tiểu Vân, do cô ta bảo vệ Tiến Hải ca ca không tốt, nên không thể tha thứ cho cô ta Mỹ Linh nghĩ đến bộ dạng trở mặt của Lục Nghệ Văn và Phạm Tiểu Vân thì trong lòng cảm thấy sung sướng vô nhìn xem, Hạ Vũ Yến và Phạm Tiểu Vân vì một người đàn ông mà biến thành bộ dạng như vậy. Một người chết, một người tàn phế. Có gì tốt đẹp chứ? Giang Mỹ Linh cô mới là người chiến thắng cuối Mỹ Linh nhoẻn miệng cười nham hiểm, ngửa mặt lên uống một ngụm rượu Tiểu Vân chắc bây giờ đã sụp đổ rồi........Hạ Vũ Yến nghĩ dưỡng cũng được rất nhiều ngày rồi. Trong khoảng thời gian này, Lục Nghệ Văn cũng không hề đến thăm cô. Đứa con trong bụng cô cũng rất an Vũ Yến có chút không tin vào mắt mình, làn này Lục Nghệ Văn lại không làm theo cách làm của hắn trước vào tác phong của hắn, hắn sẽ đến đây mỗi ngày để khiêu khích cô, hành hạ thể xác và trái tim cô, sau khi thấy được bộ dạng thấp hèn của cô hắn mới mãn nguyện rời đi. Chứ không phải biệt vô âm tín như vừa nghĩ xong thì Lục Nghệ Văn đẩy cửa đi Vũ Yến "..."Miệng cô xúi quẩy như vậy sao? Tại sao cô vừa nghĩ đến thì hắn lại tới rồi?Lục Nghệ Văn ngước đầu nhìn thấy sắc mặt bối rối của cô, không kiềm chế được cười ra cô cũng biết thể hiện sắc mặt như vậy sao?Hạ Vũ Yến mở miệng "Anh đến làm gì?""Hồi phục cũng kha khá rồi đấy." Lục Nghệ Văn nghiêm mặt lại nhìn ngắm cô."Không liên quan đến anh." Hạ Vũ Yến quay đầu đi không muốn nhìn hắn."Hạ Vũ Yến, cô có hận Phạm Tiểu Vân không?" Lục Nghệ Văn bất chợt Vũ Yến bị câu hỏi của Lục Nghệ Văn làm cho ngu muội trong chốc lát "Anh nói cái gì?"Lục Nghệ Văn lặp lại câu hỏi đó một lần Vũ Yến nhìn hắn hồi lâu, nói "Tôi đã biết rồi.""Cô đã biết gì?" Lục Nghệ Văn nghi ngờ hỏi. Hắn còn chưa tiết lộ cái gì mà. "Lần này là Phạm Tiểu Vân làm đúng không?" Hạ Vũ Yến cười khổ "Tôi biết mà, ngoài cô ấy ra, còn ai có thể câm hận tôi như vây?"Cô cúi đầu cười một cách đau Nghệ Văn nhìn thấy nụ cười đó của cô rất muốn lại ôm cô một cái. Suy nghĩ này mới nảy ra thì hắn lại hận đến nỗi tự cho mình một bạt tay."Dù sao thì mấy người cũng không tin tôi.." Hạ Vũ Yến chợt thốt ra một Nghệ Văn không hiểu."Tôi đã giải thích qua rất nhiều lần rồi." Hạ Vũ Yến nói "Thôi đi, cũng không còn quan trọng nữa, bây giờ không còn ý nghĩa gì nữa rồi."Lục Nghệ Văn nói "Cô muốn giải thích điều gì?"Hạ Vũ Yến nhìn thấy vẻ mắt nghiêm nghị của hắn liền cười tẻ Nghệ Văn nhìn thấy nụ cười này bất chợt thấy lạnh sống không thể đoán được ý nghĩa đằng sau của nụ cười này, chỉ cảm thấy nó không được ổn thoả cho lắm."Không, tôi chỉ muốn hỏi." Hạ Vũ Yến nhìn hắn " Không phải anh nói là sẽ phá bỏ đứa con này của tôi sao?"Lục Nghệ Văn khựng ra cô đang nghĩ điều hiểu tại sao nhìn thấy bộ dạng bất cần của cô, trái tim của hắn lại rất khó khi nghĩ đến cha của đứa bé này là Tống Tiến Hải thì hắn lại càng khó chịu phá mất đứa bé này thì sau này cô ấy cũng không có con được nữa sao? Còn nếu để lại thì đứa bé này khi sinh ra phải làm sao đây?Nó chính là cái sừng to đùng có sinh mệnh cắm trên đầu Nghệ Văn câm phẫn nhìn chằm chằm cái bụng của Vũ Yến co người bảo vệ cái bụng theo bản năng " Anh nhìn gì vậy? Muốn làm gì thì cho tôi câu trả lời dứt khoát đi."Lục Nghệ Văn vẫn đang ngây người ra nhìn vào cái bụng của đã, lúc này là anh đang suy nghĩ cho cô sao?Trong đầu Lục Nghệ Văn lúc này đang rối loạn Vũ Yến nhìn khuôn mặt đau khổ của hắn, thản nhiên nói "Anh không cần làm bộ làm tịch nữa."
Trước kia Hạ Vũ Yến vội vã rời khỏi là muốn bảo vệ đứa con của mình, nhưng bây giờ thì không còn lý do gì nữa rồi. "Em..." Hạ Vũ Yến ngước mặt xuống, nhìn vào cái chân phải bị biến chứng của Tống Tiến Hải lần nữa, cô quyết tâm "Chỉ cần anh không chán ghét em thì em sẽ đi với anh.""Đương nhiên anh sẽ không chán ghét em." Tống Tiến Hải vô cùng vui sướng trong lòng, dùng sức nắm chặt bàn tay, đè nén sự vui mừng "Bây giờ anh sẽ đi chuẩn bị."Anh vừa nói xong thì mới chú ý được còn có một cô gái đang đứng bên cạnh, người đó chính là Giang Mỹ Linh."Mỹ Linh, em cũng ở đây sao? Lâu rồi không gặp." Anh nở một nụ cười dịu dàng và thân mật. Giang Mỹ Linh cười gượng "Ừ, anh cứ không trả lời tin nhắn của em, em rất lo lắng nên mới qua đây xem thế nào."Tống Tiến Hải gật đầu, khách sáo hỏi thăm vài câu rồi để cô đứng sang một bên. Sau đó xoay người về phía Hạ Vũ Yến, bàn bạc tiến đường bỏ trốn và nơi đến của mắt của Giang Mỹ Linh toàn là đố kỵ, khi nhìn vào bộ dạng say đắm dịu dàng của Tống Tiến Hải. Tống Tiến Hải là hàng sóm của cô, là thanh mai trúc mã với cô, nhưng Hạ Vũ Yến đã cướp mất Tống Tiến Hải, thậm chí bao gồm cả sự chú ý của cha cô. Lúc trước cô từng là công chúa trong nhà, tất cả những người trong nhà đều lấy cô làm trung tâm chú ý. Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này đều bị Hạ Vũ Yến phả vỡ hết rồi. Từ khi cô ta tới, người nhà của cô, bạn bè của cô đều bỏ rơi cô, sau đó đều tập trung sự chú ý đến Hạ Vũ Yến. Cô ta đã cướp hết tất cả mọi thứ của cô! Cô hận Hạ Vũ Yến tận xương tủy, cho nên một năm trước cô đã sắp xếp ra chuyện đó. Chuyện Phạm Tiểu Vân bị người khác làm nhục là do chính tay cô lập ra, sau đó hãm hại Hạ Vũ Yến. Thủ đoạn của Lục Nghệ Văn thâm độc, quyền lực của hắn có ở khắp nơi, cô vốn tưởng rằng sau chuyện đó Lục Nghệ Văn nhất định sẽ giết chết Hạ Vũ Yến, nhưng thật không ngờ! Hắn lại kết hôn với cô ta. Ngược lại cô ta được bảo toàn tính mạng đến ngày hôm nay, ngoài ra còn liên lụy đến Tiến Hải ca ca của cô, khiến anh ấy trở thành người tàn phế. Tất cả mọi thứ này đều là do Hạ Vũ Yến. Chỉ cần cô ta chết đi thì Tiến Hải và gia đình, toàn bộ sẽ thuộc về cô. Bây giờ họ muốn bỏ trốn sao? Không dễ như vậy tác của Tống Tiến Hải rất nhanh, đêm ấy anh đã sắp xếp hết tất cả mọi việc, thu dọn xong hành lý, hai người chuẩn bị xuất phát. "Thượng lộ bình an, còn nữa, em phải thường xuyên về thăm chị và ba mẹ nha." Giang Mỹ Linh giả bộ bắt lấy tay Hạ Vũ Yến nhẹ nhàng nói. Hạ Vũ Yến cảm kích cô ta chăm sóc cô mấy ngày qua, cô trao một cái ôm ấm áp cho Giang Mỹ Linh. Sau khi tạm biệt, Tống Tiến Hải lái xe ra đường lớn rồi chạy thẳng đến bến tàu. Họ dự định ngồi tàu, trực tiếp xuất cảnh. Rời khỏi xe, Tống Tiến Hải nắm lấy tay của Hạ Vũ Yến, đi về hướng con tàu đạ chuẩn bị sẳn. Nhưng cảng tàu rộng lớn đó, trong lúc này đã có một thân hình cao lớn đứng ở đó. Hạ Vũ Yến nhìn rất rõ khuôn mặt anh tuấn mà lạnh lẽo đó, bước chân cô dừng lại, sợ hãi và kinh ngạc vô cùng. Lục Nghệ Văn, hắn... hắn sao lại ở đây? Chẳng lẽ hắn biết hết tất cả rồi sao? Sao hắn biết được chứ? Tống Tiến hành cũng nhíu mày, nhanh chóng quay người lại "Tiểu Yến mau lên xe, chúng ta phải thay đổi tuyến đường."Hai người vội vã quay người chạy về phía chiếc xe, nhưng một nhóm người mặc áo đen lại chặn phía trước họ."Hạ Vũ Yến, cô muốn đi đâu?" Giọng nói của Lục Nghệ Văn và khí thế của hắn thật lạnh của Hạ Vũ Yến cứng đờ ra, cô chịu không nổi hét to "Lục Nghệ Văn, tôi đã ly hôn với anh rồi, tại sao anh không cho tôi đi?"Lục Nghệ Văn đứng trước mặt Hạ Vũ Yến và Tống Tiến Hải, khí thế lạnh đến buốt người."Ai nói cô và tôi đã ly hôn? Tờ giấy thỏa thuận ly hôn đó tôi còn chưa ký.""Tại sao? Không phải anh đã nói chỉ cần tôi bỏ đứa bé thì anh sẽ cho tôi đi." Ánh mắt sắc bén của Lục Nghệ Văn nhìn chằm chằm vào bộ dạng đang run rẩy của Hạ Vũ Yến. "Hạ Vũ Yến, tôi còn chơi chưa đủ lại có thể tha cho cô đi? Suốt đời này trừ khi cô chết, nếu không thì vĩnh viễn cũng đừng mong được giải thoát."Hạ Vũ Yến mở to mắt, đôi mắt vốn lánh lấp đó, dần dần bị bao trùm bởi màu xám của tuyệt vọng.
hôn nhân trong thù hận